Chương IX.
[Thượng].
Mây vàng ngàn dặm, tuyết trắng rơi đều, đưa mắt nhìn ra cửa sổ trên xe ngựa chỉ thấy trời đất một màu trắng xóa, ngoại trừ tiếng ầm ĩ của đoàn người ra, chỉ có thể nghe được tiếng khóc của các cô gái truyền ra từ những chiếc xe khác.
Mấy chiếc xe ngựa đó đều bị mảnh vải đen che lại, bên trong giam giữ các cô gái bị đánh cướp, tuy rằng không có cách nào nhìn được hình dạng các nàng ta khóc, song những tiếng nức nở gián đoạn kia cũng khiến người ta tâm phiền ý loạn. So với hai tháng trước khi y lần đầu tiên nghe được những tiếng khóc này thì hiện giờ đã yếu hơn không ít, không biết là vì đã khóc mỏi mệt, hay vì đã chấp nhận số mệnh đây?
Mỗi một lần, khi tiếng khóc vang lên, Hạ Ngọc Ngôn luôn vểnh tai tỉ mỉ lắng nghe, nỗ lực nhận ra bên trong có tiếng của Thúy Cơ hay không.
Muốn nghe được rõ hơn, đầu y tựa hơn một nửa ra ngoài cửa sổ, khí trời lạnh lẽo vô cùng, cho dù đã mặc một lớp áo da cừu, bị gió rét hòa theo tuyết trắng thổi qua, y vẫn thấy lạnh đến run người.
“Ngọc Ngôn, ngươi ngồi gần cửa sổ quá rồi, coi chừng cảm lạnh.” Bộ Tử Đường vừa bước vào xe ngựa khẽ nhíu mày, khom người đóng cửa sổ lại.
Hạ Ngọc Ngôn quay đầu về, mái tóc dài chưa được buộc, kề sát hai bên má, lay động theo thân hình đang lay động của y. Chỉ chưa đầy ba tháng thôi, gương mặt trắng trẻo đó không biết đã gầy hơn bao nhiêu, hai má đã sắp thấy gò xương rồi. Bộ Tử Đường nhìn, trong lòng thầm thở dài.
Cúi đầu, nhìn cái bánh gạo mới chỉ bị cắn hai ngụm cùng với dĩa bò kho chưa được động miếng nào trên chiếc bàn nhỏ, Bộ Tử Đường không khỏi nhíu chặt mày.
“Ngọc Ngôn, ngươi lại không chịu ăn?”
“Ta ăn không vô.” Hạ Ngọc Ngôn nhẹ giọng đáp, giọng nói có chút khàn.
Bởi vì tâm linh đã bị đả kích, kể từ ngày bị đưa đi khỏi làng, y vẫn bị bệnh, có vài lần sốt cao không hạ, không chỉ là thân thể gầy yếu, ngay cả tinh thần cũng uể oải không thôi.
“Ngọc Ngôn…” Bộ Tử Đường đang định khuyên bảo, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói khác: “Tứ đệ, đệ ra ngoài trước đi.”
Cửa xe bị đẩy ra, Thác Bạt Hổ Hồn chân mang ủng bạc, một thân áo đen, áo choàng chồn đen, bước vào trong xe.
Vừa nhìn thấy hắn, Hạ Ngọc Ngôn lập tức nghiêng đầu qua một bên, Bộ Tử Đường lo lắng nhìn nhìn hai người, sau đó xuống xe ngựa.
Lấy roi ngựa trong tay chỉ vào thức ăn trên bàn, Thác Bạt Hổ Hồn hỏi: “Vì sao không ăn?”
Đáp lại hắn chỉ là im lặng, Thác Bạt Hổ Hồn đã sớm định liệu ra, hắn không tức giận, chỉ là ngồi cạnh Hạ Ngọc Ngôn, thần sắc bình tĩnh khuyên: “Ngươi tội gì lấy thân thể mình để kèn cựa ta, ngươi có biết gần đây ngươi đã gầy đi bao nhiêu không?”
Hạ Ngọc Ngôn vẫn không nhìn hắn, đưa tay đẩy cửa sổ ra, yên lặng nhìn ngoài cửa sổ. Nhìn theo ánh mắt của y, vòng một lượt qua mấy chiếc xe khác, Thác Bạt Hổ Hồn khẽ nheo mắt tức giận, lạnh lùng nói.
“Đừng nhìn nữa! Ta đã phân phó xe ngựa mà ả ngồi phải chạy ở cuối cùng, ngươi sẽ không nhìn được, hơn nữa bởi vì ả ta quá ồn ào, ta đã dặn người của ta nhét mồm ả lại, cho nên ngươi sẽ không nghe được tiếng của ả!”
Tàn nhẫn! Y nghe mà cả người run rẩy, Hạ Ngọc Ngôn oán hận nhìn hắn. Dưới ánh mắt chất chứa phẫn hận của y, trong lòng Thác Bạt Hổ Hồn trở nên buồn bã, nhưng trên mặt vẫn không có biểu hiện gì, chỉ dùng thanh âm trầm thấp nói: “Ăn chút gì đi! Nếu ngươi còn tiếp tục ốm nữa, ta sẽ để nữ nhân kia còn ốm hơn ngươi.”
Vừa nói, vừa dùng tay phải cầm một mảnh thịt bò, đưa tới bên môi Hạ Ngọc Ngôn, lẳng lặng chờ đợi. Trừng miếng thịt bò trên tay hắn một lát, Hạ Ngọc Ngôn rốt cuộc khuất phục mở môi ra.
Nhắm nuốt một cách chết lặng, mùi thịt tản ra nồng nặc trong miệng khiến y không tự chủ được nhớ tới khối thịt tanh nồng mà buổi tối hôm ấy bị ép hôn lên, miễn cưỡng nuốt vào, cổ họng lại cuồn cuộn dâng trào, cố hết mức cũng ức chế không được, khiến y buồn nôn, che miệng định ngăn lại nhưng cũng không kịp.
Chất lỏng chua lòm trào mạnh ra từ trong miệng, vội vã đưa đầu ra cửa sổ. Ói một trận kinh thiên động địa, cho đến khi trong người trống rỗng, dạ dày y vẫn tiếp tục co thắt.
Tay y vịn lấy cửa sổ xe, khó chịu nhíu mày, Thác Bạt Hổ Hồn ở bên cạnh nhìn thấy vậy cũng nhíu chặt mày, rót một chén nước ấm đưa tới trước mặt y. Hạ Ngọc Ngôn không nhận lấy, đưa tay cầm lấy ấm trà, vội vã đổ nước vào miệng.
Với thể diện của Thác Bạt Hổ Hồn đương nhiên không nhịn được, sắc mặt biến đổi mấy lần, đang định phát tác, ánh mắt lại trùng hợp lướt qua hai tay đang cầm ấm trà của y. Hai tay nâng cao, ống tay áo sắc xanh nhạt đương nhiên sẽ trượt xuống, cổ tay dấu bên trong trắng xanh, gầy đến mức ngay cả khung xương với mạch máu cũng gồ lên rồi.
Mấy ngày qua, ngay cả nửa miếng thịt Hạ Ngọc Ngôn cũng không nuốt vào bụng nổi, Thác Bạt Hổ Hồn đã dùng hết mọi cách, vô luận là cưỡng bức đe dọa hay mềm giọng dỗ dành, vẫn không có cách nào làm được, chỉ có thể trơ mắt nhìn y càng lúc càng gầy gò. Mỗi lần nhìn thấy tứ chi ốm yếu của y, trong lòng Thác Bạt Hổ Hồn đều có cảm giác nghẹn đắng rất khó chịu, là hối hận… Hối hận lúc đầu bị lửa giận che lấp lý trí, bức thể xác và tinh thần của Hạ Ngọc Ngôn đến đầu cùng.
Nhìn Hạ Ngọc Ngôn đặt ấm trà xuống, cuộn người lại ngồi vào một góc xe, đầu cúi xuống dưới, tâm tình Thác Bạt Hổ Hồn lập tức suy sụp, yên lặng ngưng mắt nhìn y thật lâu, sau đó thần sắc buồn bã rời khỏi xe.
Ra tới bên ngoài, mọi người phần lớn đều đang nghỉ ngơi, ngồi tụ tập ăn lương khô, có hơn mười người ở cạnh những chiếc chứa hàng hóa cùng nữ nhân, thay phiên trông coi. Một tên thủ hạ thấy hắn ra khỏi xe, lanh lợi đưa cho hắn một miếng thịt khô, Thác Bạt Hổ Hồn vô thức đặt ở bên môi, cắn một ngụm, bỗng nhiên dừng lại.
Xoay đầu nhìn về phía xe ngựa của Hạ Ngọc Ngôn, thấy bóng dáng thon gầy hiu quạnh đó, nhìn lại miếng thịt khô trong tay mình, chợt cảm thấy không còn mùi vị. Nhổ ra miếng thịt khô đã nhai nát trong miệng, thuận tiện vứt đi miếng thịt trong tay, hắn uể oải lấy tay lau mặt, ngồi trên tảng đá lớn phủ đầy tuyết trắng.
Là hắn, hắn đã phá hư tất cả rồi!
“Đại ca, đệ chưa từng nhìn thấy bộ dạng ngươi như vậy bao giờ.” Bộ Tử Đường khẽ thở dài một hơi, từ một bên đi ra.
Thác Bạt Hổ Hồn không để ý tới đối phương, mí mắt rũ xuống, tay siết chặt thành quyền, dùng phần xương ở ngón cái nặn nặn vầng trán no đủ, hắn cảm thấy rất mệt rất mỏi, không phải là thân thể, mà là tâm hồn…
Hình dạng này tỏ rõ hắn đã không muốn nói gì thêm nữa, nhưng Bộ Tử Đường cũng không lùi bước, tiếp tục nói: “Đại ca, cứ tiếp tục như vậy, không chỉ sẽ bức chết y, cũng bức chết chính đại ca.”
Vì chuyện của Hạ Ngọc Ngôn, Thác Bạt Hổ Hồn ăn không ngon, ngủ không yên, những điều này Bộ Tử Đường đều dùng mắt thấy rõ, hơn hai tháng qua, người dần dần tiều tụy đâu phải chỉ mình Hạ Ngọc Ngôn.
Thác Bạt Hổ Hồn rốt cuộc mở mắt, nhìn Bộ Tử Đường, “Vậy đệ nói, ta nên làm sao bây giờ?” Thật sự thì lòng hắn đã loạn như ma, cũng muốn thử nghe chủ ý của người khác như thế nào.
“Cưỡng bức y, giết chết y, thả y đi.” Hoàn toàn khác với vẻ ngoài mềm mại, câu trả lời của Bộ Tử Đường vô cùng giản đơn, dứt khoát, trực tiếp. Ba đề nghị, đổi lấy một chút ngưng trọng trên biểu tình Thác Bạt Hổ Hồn, hắn nhìn chằm chiếc xe ngựa mà Hạ Ngọc Ngôn ngồi, trong đôi mắt hổ xanh biếc lướt qua bao nhiêu cảm xúc phức tạp, một lúc lâu sau hắn chậm rãi lắc đầu.
“Đều không được!”
Bỏ lại ba chữ xong hắn không để ý đến Bộ Tử Đường nữa, đứng dậy gọi những người khác chuẩn bị đi. Bộ Tử Đường thấy Thác Bạt Hổ Hồn không có cách nào lựa chọn giữa bỏ hay giữ lại, biết hắn thực sự đã dụng tình sâu đậm, không khỏi nhíu mày, quay đầu nhìn về chiếc xe ngựa, một hồi sau trong lòng đã có chủ ý.
***
Sương tuyết có chút ngừng, trăng sáng sao thuần, vào lúc mọi người chìm vào mộng đẹp, một bóng đen dùng thân pháp mềm nhẹ xẹt qua những lều vải được dựng trên tuyết cùng những người đồng bọn gác đêm, lưu loát chui vào trong xe ngựa của Hạ Ngọc Ngôn.
Cả người bị ôm lên không, Hạ Ngọc Ngôn vốn không ngủ say lập tức tỉnh giấc lại, đang định hét lên, đối phương đã nhanh hơn y một bước mở miệng ngăn lại, “Là ta, đừng gọi!”
Nghe ra là tiếng nói của Bộ Tử Đường, Hạ Ngọc Ngôn lập tức dừng lời, trong lòng cảm thấy nghi hoặc không thôi.
Nhảy xuống xe ngựa, dưới sự che lấp của thùng xe, Bộ Tử Đường đột nhiên khom người, trong mắt gợn lên những vầng sáng kì dị, dần dần biến ảo bắt đầu từ những ngón tay.
Dưới ánh mắt nhìn kỹ của Hạ Ngọc Ngôn, tư thái, dung mạo ưu nhã thon dài của Bộ Tử Đường, dần biến thành một con bạch hổ với bộ lông trắng muốt rực rỡ, tứ chi tiếp đất, cõng Hạ Ngọc Ngôn đang trợn mắt đớ miệng lên lưng, dùng miệng ngặm lấy những vật dụng cần thiết, rồi phóng chân lao đi.
Sắc lông trắng muốt cùng tuyết trắng hòa vào làm một, vùn vụt phóng đi, tựa như cưỡi mây đạp gió, chỉ trong giây lát đã chạy được hơn một dặm.
Chạy lại gần gò đá Bộ Tử Đường mới ngừng lại, buông Hạ Ngọc Ngôn xuống dưới đất, gầm lên một tiếng, thân hổ lại một lần nữa biến ảo, trở về hình người.
Dõi mắt nhìn bốn phía, Hạ Ngọc Ngôn nhận ra được nơi này là một trong những địa điểm mà trưa nay đoàn xe đã đi qua, trong lòng ngờ vực không thôi. Bộ Tử Đường mặc lại y phục, đỡ Hạ Ngọc Ngôn ngồi lên chiếc xe đẩy đã được giấu ở đây từ lâu, rồi lấy ra lương khô, y phục đã chuẩn bị ổn thỏa, đặt vào tay y.
“Ngươi dự định thả ta đi?” Tiếp nhận lấy bao y phục, Hạ Ngọc Ngôn càng thêm kinh ngạc.
“Phải! Chúng ta vừa qua cửa ải không lâu, chỉ cần ngươi dựa theo hướng này mà đi, không ngủ không nghỉ, hai ngày sau ắt sẽ đến Nhaạn Môn quan.” Bộ Tử Đường giơ đầu ngón tay, chỉ về phía trước. Sau đó còn nói thêm: “Sau khi ta về sẽ ngăn cản đại ca vào trong xe ngựa tìm ngươi, rồi nghĩ biện pháp che giấu chuyện ngươi đã không còn trong xe nữa, nếu như thuận lợi, nói không chừng nguyên một ngày mai cũng không có ai phát hiện ngươi đã đào tẩu rồi.”
Trong lòng Hạ Ngọc Ngôn nhất thời nhảy nhót, sau đó mới nghĩ đến có chỗ không thích đáng, nhíu mày lại, hỏi: “Vậy còn Thúy Cơ?”
“Ta vốn định tiễn phật tiễn đến Tây thiên, để cho nàng ta cũng được chạy đi, đáng tiếc gần đây tam ca mê luyến nàng không thôi, ngày đem canh giữ gần chiếc xe giam nàng, ta thực sự không có cách nào ra tay.” Trên mặt Bộ Tử Đường hiện lên biểu tình bất đắc dĩ.
“Ta… Ta không thể đi, nếu ta đi rồi, Thúy Cơ phải làm sao?” Mười ngón tay bất giác siết chặt bao y phục, Hạ Ngọc Ngôn cắn môi, trong lòng biết rõ nếu buông tha cơ hội lần này, chỉ sợ không còn khả năng đào tẩu nữa. Nhưng mà y vẫn lắc đầu, dùng ngữ khí kiên quyết nói: “Ta không đi! Nàng là bởi vì ta mới chịu liên lụy, ta không thể để nàng ở lại đó.”
Sau việc này, Thác Bạt Hổ Hồn tất nhiên sẽ tức giận, để Thúy Cơ ở tại miệng cọp chịu cơn giận chó đánh mèo của hắn, một chuyện vì lợi ích riêng của mình như vậy, y làm không được.
“Ngọc Ngôn, ngươi nghe ta nói trước đã. Ta sẽ nghĩ biện pháp để đoàn xe dừng lại ở Mật Nhĩ cốc cách nơi đây sáu mươi dặm, sau khi ngươi đến Nhạn Môn quan thì đi cầu kiến tướng canh giữ, nói rằng ngươi có hành tung của đám thổ phỉ tàn sát vùng Đông Bắc, cầu hắn ta xuất binh. Theo ta được biết, tướng thủ ở Nhạn Môn quan là một quan tốt yêu dân như con, hắn nhất định sẽ giúp ngươi.
Bộ Tử Đường chậm rãi nói, giải thích mọi việc không hề kẽ hở, trái lại khiến Hạ Ngọc Ngôn nghi hoặc, mày liễu khẽ nhíu, “Đó không phải là giết các ngươi sao? Vì sao ngươi phải giúp ta như vậy?” Y cùng Bộ Tử Đường chỉ quen biết mới mấy tháng mà thôi, cho dù cảm tình không kém cỡ nào cũng không nặng bằng tình kết nghĩa, vì sao Bộ Tử Đường lại giúp y mà không để ý cả sinh mệnh như vậy?
“Nếu ngươi không đi, sớm muộn gì sẽ bức chết đại ca.” Bộ Tử Đường sớm biết y sẽ hoài nghi, lập tức không nhanh không chậm dọn ra một lí do khác, “Ngươi không ăn, đại ca cũng không ăn được; ngươi ngủ không yên, hắn cũng không thể chợp mắt. Ngọc Ngôn, có lẽ ngươi không lưu ý tới, nhưng ta tận mắt chứng kiến rõ ràng. Người đau khổ, không phải chỉ có mình ngươi.”
Nghe được lời Bộ Tử Đường nói, Hạ Ngọc Ngôn rũ mắt xuống, không nói một câu.
“Ta tình nguyện tiễn ngươi đi, để đại ca tức giận còn tốt hơn nhìn hai người dằn vặt lẫn nhau như vậy. Về phía quan binh, nếu có chuyện gì chỉ cần bọn ta biến về thành hổ, chạy đi các hướng, ai cũng không đuổi kịp.” Bộ Tử Đường nói xong rồi nắm lấy tay vịn của xe đẩy, đẩy dời Hạ Ngọc Ngôn mấy bước, “Đi đi! Dùng hết sức lực của ngươi, rời khỏi nơi này.”
Nhìn theo hướng mà ngón tay hắn chỉ, trong bóng đem mông lung, ánh trăng rọi lên tuyết một vùng sáng bạc, càng thấy trời đất vô ngần, con đường phía trước rộng lớn mênh mông. Trong lòng biết rõ đã không còn đường lui nữa, Hạ Ngọc Ngôn cắn răng một cái, nói một câu “Cảm tạ!” với Bộ Tử Đường, lập tức đi về phía mà hắn đã chỉ.
Dừng chân giữa trời tuyết, Bộ Tử Đường ngưng mắt nhìn, khi bóng dáng Hạ Ngọc Ngôn ngồi trên xe đẩy dần biến thành một điểm đen không thấy rõ, một tiếng nói trầm thấp vang lên từ đằng sau.
“Tứ đệ, ta mong rằng đệ có một lý do tốt, đủ để thuyết phục ta.”
“Đại ca, lý do của đệ, vĩnh viễn đều là tốt nhất.”
Bộ Tử Đường quay đầu lại, thản nhiên cười.
***
Bốn phía trời ngưng gió rét lạnh, vạn vật trắng xóa đêm tĩnh mù, đêm lạnh ở tái ngoại, người sống thưa thớt, chỉ có một bóng trăng cô độc treo trên bầu trời, chiếu rọi con đường mênh mông ở phía trước.
Trong vùng đất trắng xóa một màu, Hạ Ngọc Ngôn cô đơn mà đi, đã hai canh giờ rồi, tuy rằng mặc áo khoác da cừu, nhưng thời tiết rét lạnh như vậy đã để tay chân y lạnh đến cứng ngắc, hai tay không ngừng đẩy bánh xe gỗ đã tím tái, đông lạnh đến chết lặng, tựa như hai khối băng vậy.
Tình huống vốn đã gian khổ khó khăn, nhưng sương tuyết cứ rơi xuống khắp cả đất trời, trên mép tóc, đầu vai Hạ Ngọc Ngôn đã lấp đầy tuyết trắng, cả người càng lạnh lẽo khôn siết, thân thể tựa như đã hóa thành đá, ngay cả việc nâng đầu ngón tay lên cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Bánh xe đẩy dần đình trệ trong lớp tuyết mềm mại, Hạ Ngọc Ngôn mỗi lần đẩy đều phải dùng đến sức lực ngàn quân, mới có thể dời được nửa thốn. Sức lực suy thoái, nhưng tuyết càng rơi càng nhanh, vồn vã như tên, hóa thành bạo tuyết, vỗ lên đầu lên tóc.
Cuồng phong rống giận, gợn lên tuyết trắng đá loạn, đá bay như đấu, xoay chuyển giữa không trung. Khí trời ở tái ngoại hay thay đổi, gian khổ ác liệt, cả đời Hạ Ngọc Ngôn cũng chưa từng gặp qua, lập tức lòng dạ rối bời, không biết làm sao.
Quay đầu nhìn về đằng sau, đường đi đã bị tuyết trắng lấp đầy, khó tìm tung tích, nhìn quanh phía trước, tuyết trắng mông lung, không biết nên đi lối nào.
Trong lúc mờ mịt, Hạ Ngọc Ngôn cắn chặt răng, cố lấy dũng khí, lại xuất phát về phía trước.
Chỉ là mới vừa đi vài bước, một viên đá thừa theo cuồng phong, bắn trúng bánh trái của xe đẩy.
“A!” Bánh xe gỗ văng tứ tung, xe bị lật ngược, cả người Hạ Ngọc Ngôn cũng té trên nền tuyết.
Nằm lên tuyết trắng mềm mại, trong khí trời rét lạnh đến cực đoan, nhưng thân thể dần bình phục khỏi cơn run rẩy, tất cả cảm giác chậm rãi xói mòn, thế giới chỉ còn trống không… Trước khi ý thức hoàn toàn đánh mất, một bóng đen mập mờ không rõ đi vào trong tầm mắt y, ấm áp như mộng ảo chợt hiện lên rồi biến mất, sau đó lại trở về hư vô.

Comments on: "Hổ nô •_ Chương IX [Thượng]." (2)
sao lâu zùi mà k có chuyện loan loan zậy bạn ???
nguoc cuc ky nguoc lun! dau long wa . Tai sao cu day dua hoai vay! ta dau dum anh cong